dậy mà đi hỡi đồng bào ơi...

Monday, September 26, 2011


Một cõi xa vời...

     Buổi tối , hình như cô đi ngủ lúc đêm đã rất khuya... điều này chắc đã thành thói quen từ mấy năm gần đây . Cái thói quen dán mắt vào cái màn hình của máy vi tính, say mê, miệt mài như một nữ sinh chăm chỉ học hành ngày xưa ...Có khác là ngày đó chưa có những máy móc hiện đại như bây giờ, đơn thuần là những chồng sách vở đầy cộm để biến cô thành con mọt sách dễ thương... Và cũng không thể phủ nhận là cô đã mê say sách vở báo chí như điếu đổ ..Có bao nhiêu tiền mẹ cho để tiêu vặt cô đều cúng hết vào mấy tiệm sách báo, cô đã mê mẩn đứng hàng giờ để xăm xoi mua về một quyển sách mới. Phải rồi, ngày ấy... Cô vừa lên lớp đệ ngũ , đệ tứ tóc dài ngang vai, áo dài mini chấm đầu gối. Ngày nào đi học về cô cũng ôm một quyển tuần báo Mây Hồng hay Tuổi Ngọc ngang trên ngực như khoe một cái mode văn chương thời thượng trong khi các bạn bè cùng lứa đã biết trang điểm, diện bộ áo quần hippy nhăng nhố hay nhảy rào cúp cua ... vân vân và vân vân ... thì cô cứ chúi đầu vào những "Tâm hồn cao thượng , Sống làm người , Bông hồng cài áo, Cõi thiền..." Cô vẫn mê say với những "cô bé treo mùng "của Hòang Ngọc Tuấn, Kiều Giang của Hòang Hải Thủy, cùng truyện ngắn ,truyện dài của Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Quốc Trụ, thơ tình lãng đãng của Cung Vĩnh Viễn và nhiều nhiều tác giả nữa trên những tờ nguyệt san, bán nguyệt san như Khởi Hành, Tân Văn, Văn học nghệ thuật thời đó ... Cô đã làm quen, bén duyên và đi vào cái thế giới văn chương từ lúc nào mà cô chẳng hề hay biết . Để rồi cũng từ lúc nào ở cái tuổi mười ba , mười lăm cô đã có cái thú viết lách , mơ mộng, trông chờ bài đăng báo, hồi hộp với cái thùng thư và cái mục nhắn tin nho nhỏ trên một cột báo thiếu nhi hàng ngày ...Cảm động khi chủ vườn thơ nhận tin bài và hứa sẽ chọn đăng trong một ngày đẹp trời sắp tới...Cô còn nhớ mãi tác phẩm đầu đời "Buổi sáng trời mưa" với những cơn mưa và ngôi nhà của cô thưở nhỏ dưới dốc chân một cái cầu bắc qua một con rạch nước chảy lặng lờ ...Bài viết của cô được đăng trong muc Mai Bê Bi của báo Chính luận ...cả mấy bài thơ rất thơ nữa trên báo Tiền tuyến, Mây Hồng,Tuổi Ngoc..chao ơi là dễ thương ... Cô đọc ngấu nghiến tác phẩm đầu tay của mình và chết nỗi càng đọc càng thấy hay ... Với cô hình như bài chữ in lúc nào cũng hay và hòan chỉnh hơn là bài viết tay bằng bút mực thường ..Chắc là tác phẩm đã được ban biên tập gọt dũa pơ - luya hết lại rồi... Cô lại chợt nhớđến những giờ Việt văn năm lớp đệ thất , đệ lục ...Cô giáo Vũ Thiên Nga vẫn hay trich đọc những đoan văn hay trong những bài luận văn hay và bắt cả lớp phải chép lại .. Hồi đó, Đào thi Thu Hà là giỏi văn nhất lớp .Cô giáo thường đoc bài của nhỏThu Hà cho cả lớp nghe . Thỉnh thỏang cô giáo cũng chiếu cố đến những đoan văn hay của cô. Và cô không sao quên được cái cảm giác mặt nóng bừng lên khi cô giáo đoc đến những đọan văn tả cảnh "mùa thu", "phiên chợ làng quê "của mình.. . Chao ơi là hạnh phúc ! Niềm sung sướng của nghiệp dĩ văn chương đã đi theo cô vào cả cuộc đời sau này ... Cho đến một ngày ...Một "ngày xưa Hòang thị " đã theo cô cả đọan đường về ...Con đừơng từ ngôi trường đạo cổ kính,vẫn vang lên những hồi kinh cầu mỗi chiều tan học . Cả đàn bướm áo dài trắng học trò tung bay, từ nay cô đã không còn nhảy chân sáo trên đường và giờ đây đôi chân đã ngượng ngiụ , vướng víu vì đôi mắt kính cận của một chàng nam sinh Hồ Ngọc Cẩn chiều nào cũng là cái đuôi lẽo đẽo theo sau cô...Hồi ấy cô còn bé quá chả biết yêu là gì (?) chỉ biết ngượng đến chín người vì có người bước đến gần ngõ lời làm quen ..." Cái người gi mà kỳ cục gi đâu ..." Cô đã thầm nghĩ thế , bởi cái bản tính cứng cõi hơi con trai, hơi kiêu ngạo một tí của cô (phải chăng là vì nhà cô có quá nhiều anh em trai ...)nên cô đã ném một cái nhìn khinh khỉnh của mình vào khuôn mặt dài thuỗn và đôi mắt tròn xoe sau cặp kính trắng dầy cộm của anh chàng Hồ Ngọc Cẩn đáng thương đầu đời của cô ngày đó. Ôi đó cũng là mối tình " không thành lời" của cô qua mấy năm trời trung học với "em tan trường về, đừờng mưa mho nhỏ...anh theo Ngọ về, chim non lề đường nằm phơi ráng mỏ ....." Ngày xưa Hòang thị của ngài Phạm Duy "đã ám ảnh cô suốt mấy năm dài, cả những giấc ngủ không tròn giấc , những giấc mơ chập chờn nửa đêm về sáng như một tiếng thở dài tiếc nuối một thời tuổi nhỏ đã đi qua ... Rồi những ngày tháng tư,1975. Cô đang ngồi đong đưa hai chân trên tàng cây trứng cá sau hiên nhà với nhỏ Kim Phấn cùng quyển sách van vật dầy cộm của Đỗ Danh Tẩm để chuẩn bị cho kỳ thi năm cuối của bậc trung học ... Âm thanh của những chiếc trực thăng, phản lực pha lẫn tiếng súng cối mọt chê vọng về từ một khu chiến sự vẫn ầm ầm bay ngang đầu nhưng cô vẫn vô tư, thản nhiên với thời cuộc ..Tưởng chừng như chiến tranh còn ở đâu xa lắm. Chiến tranh vẫn còn và đã kéo dài mấy chục năm trên mảnh đất này rồi. Lúc này hình như hòa bình đang là điều duy nhất mà mọi người đang mong muốn mòn mõi...Và trên cả sự hoang mang sợ hãi trước sự sụp đổ cuả cả một chế độ, một đất nước...cô vẫn như người mộng du đi lừng lững vào cuộc đời với những cả tin , lừa mị và ngốc nghêch.. Một buổi sáng sớm nghe tiếng người gọi ngoài cổng. Cô vội vã chạy ra thì thấy Kim Phấn đạp xe tới trong bộ quần áo tang trắng Phấn nức nở báo tin : Soan ơi , ba mình mất rồi !Những đau buồn hằn sâu trên khuôn mặt của cô bạn nhỏ ...có lẽ đó là những hình ảnh đau thương, mất mát đầu đời khó lòng xóa nhòa trong tâm khảm của cô suốt bao nhiêu năm trời đã qua ...

Thursday, September 22, 2011



Hương đêm...

Trong bóng đêm quen thuộc
Anh vẫn thường ngồi đấy
Với khỏang buồn trên vai
Quá khứ chợt tìm về
In dấu mòn xa tắp
Kỷ niệm như thóang ùa âp...
Đôi mắt người ngày ấy
Vẫn còn ở quanh đây
Hương của đêm dịu ngọt
Cho em mãi đắm say ...
Bao đêm khuya thức dậy
Lặng nghe tiếng mưa đêm ....

Monday, September 19, 2011

Tiếng mưa đêm



Có bao giờ bạn đang ngủ thì bị đánh thức dậy bằng một cơn mưa đêm...Cuối cùng sau cả một mùa hè khô hạn, nóng bức mưa đã trở lại thành phố của nơi tôi ở....Lâu lắm rồi mới có một trận mưa lớn như thế ! Tiếng mưa rơi ào ào  pha lẫn tiếng sấm chớp ầm ầm như rung chuyển đất trời ..Công chúa nhỏ của tôi vừa lay mẹ dậy vừa chỉ ra cửa sổ : mẹ xem kìa . Ừ mưa lớn, ngủ nữa đi con . Bên ngoài trời đất còn tối đen như mực .Có tiếng cách cách ở bếp, ông xã tôi đang loay hoay pha cà phê canh chiếc microway kêu rè rè...ngày nào anh cũng dậy sơm ngôi ngoài vườn nhâm nhi với tách cà phê đen sẫm ... Hôm nay trời đổ cơn mưa lớn chàng đành mở cửa trước đứng nhìn mưa. Tôi rón rén đi đến cạnh và cùng nhìn mựa . Ngoài trời mưa đổ xuống như trút nước . Gió vật vã hai hàng cây bên lề đường và những dòng nước cuồn cuộn chảy lênh láng, nước không kịp chảy vào mấy miệng cống gần đó làm tràn cả mặt đường... Một ý nghĩ thóang qua, tôi khẽ nói với ông xã : Mưa lớn thế này không biết hai con cầy vô chủ của em ở đâu rồi ? Tội nghiệp cho số phận nghiệt ngã của những kẻ không nhà và cho cả những sinh linh bé nhỏ của tôi... Trong cơn mưa mà bấy lâu nay mọi người vẫn trông đợi , để cho cỏ cây hết khô héo, để cho những cánh rừng hoang dã không phải phát cháy dưới những tia nắng chói chang của ông mặt trời ...Hình như có một chút hòai vọng thương cảm đã làm trái tim nhỏ của tôi một chút rưng rưng , se thắt ........Ô hay , có phải là tiếng mưa đêm ?

Saturday, September 10, 2011


Dáng thu
Mùa thu đang tới hay  thu đang trở lại
Ta nghe  lòng mình chùng điệp cõi mơ phai
sắc vàng lá đổ như  màu tim  tê tái
đón đưa ta về cả bầu trời  ngày cũ
Còn đâu bóng  hình ai trong dáng thu xưa....

Thursday, September 1, 2011

Mùa đợi cơn mưa.

Cả mùa hè năm nay, nơi thành phố tôi ở trời làm nắng hạn, không mưa. Từ đầu tháng sáu hình như mọingười không ai bảo ai đã ngầm trông mưa. Mùa này Texas trông mưa. Cái nắng xứ Cờ Hoa thật là khủng khiếp, cứ mỗi ngày phải chui vào cái xe hơi để đi đây đó người tôi cứ như phát ngốt lên vì cái nắng cả 100 độ F... Mồ Hôi đầm đìa trên khuôn mặt , chảy dài xuống hai bên má , đầu cổ tôi như ướt sũng ...Rồi tháng sáu ,tháng bảy theo chân nhau lặng lẽ đi qua, trời vẫn chưa mưa ..cây cối trong vừơn nhà khô khốc héo queo, tôi vội vã bưng mấy thau nước rữa rau, vo gạo ra tưới cấp cứu cho mấy dàn bầu bí đang mùa ra hoa mà thành phố ra lịnh cấm tưới cây để tiết kiệm nước. Cơ khổ sống ở một đất nước luật lệ được canh me đầy đủ cũng hơi phiền toái chứ không như luật rừng của Việt Nam ...Ở xứ này người ta chấp hành luật lệ môt cách tự giác chứ không phải cần cả môt hệ thống công an giao thông rải rắc khắp đường phố như ở VN thúc bách sau lưng. Tháng 8, học trò đi học rồi mà cũng chưa có cơn mưa nào cho ra trò cả .Đường xá như bị khô nức, gập gềnh vài đọan đường như bị nức những rãnh sâu hoắm ... Chả may có lúc bánh xe cà trúng một cái thì tư nhiên mình sẽ có cảm giác như đất bi sụp lỡ vì một cơn địa chấn động đất vừa đi qua ...Dưới cơn nắng gắt gay cuối mùa hè, trong hồ non bộ phun nước gần nhà tôi hoa sen vẫn nở,những đóa hoa sen khóac vẻ đẹp của tinh khiết, giản dị và những chú sóc nhỏ tìm xuống đất để kiếm nước giải khát bên cạnh những chú chim sâu vẫn thản nhiên tìm mồi ngon trên bãi cỏ đã khô vàng. Điều đau lòng nhất là mỗi ngày tôi vẫn thấy mấy chú dog homeless lang thang không nhà...Thế là cứ mỗi chiều tôi lại hân hoan đón chào lũ chó không nhà ghé qua để ăn uống,chơi đùa vô tư trước sân nhà ...Có những trưa nắng cháy chợt nhìn thấy con chó lang thang trên đường tim tôi như thắt lại nỗi đau sót thương cảm cho một sinh vật cô đơn,bất hạnh. Cuối tháng tám rồi, mấy ngày nay ông trời bỗng đổi mặt,đang nóng rát bỗng sầm sì, ậm ừ muốn mưa..Trời dịu đi một chút mưa đổ xuống rào rào bất chợt rồi lại tạnh ngay ... Mưa không đủ để ướt đất nhưng cũng cho một chút cảm giác dễ chịu,vừa lúc tivi cảnh báo có bãolớn ở một thành phố dọc theo mìên đông nước Mỹ và một trận động đất với cường độ thấp cũng vừa làm rung chuỷên những tầng cao ốc của thủ đô nước Mỹ. Rất may là không gây tổn thất gì lớn lao ... Mấy hôm nay lại nghe người bạn ở Saigon kể rằng, năm nay Saigon đang ngập ngụa vì những cơn mưa mà mình ở đây vẫn dài cổ ngóng trông ... Được đăng bởi phuongngayxua@ yahoo.com vào lúc 22:50

Cái gì quý giá nhất trên thế gian này ?

Thế gian cái gì quý giá nhất? by Phù Thủy on Wednesday, August 31, 2011 at 11:03am Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh. Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà. Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?” Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?” Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi. Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn. Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?” Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!” Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.” Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau. Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?” Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.” Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!” Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển. Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng. Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo. Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?” Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó. Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế. Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp. Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát. Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi. Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?” Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!” Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm… ------------------------------------------------- Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không? “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!” Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người. Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng. Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống. Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa. Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ. Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu? Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá. Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm… (Sưu Tầm)

Ghi chép từ bạn bè tôi ...

Hiền Nguyễn:
Mình đoc bài viết của S ,bị cuốn hút vào cái hồi ức tuổi thơ của bạn,rất gần gũi vì trong đó có một phần tuổi trẻ của mình vì mình cũng có một thời thơ ấu đầy hạnh phúc và mộng mơ với ngôi nhà đầy hương hoa sứ,với những bụi hoa nguyệt quế thơm ngát trong đêm và tình yêu thương của ba mẹ. Gia đình mình cũng có tới 15 anh em nhưng giờ ba me không còn nữa và giờ đây gia đình mình chỉ còn trơ lai 5 anh em . Nuối tiếc và muốn ngược dòng quá khứ nhưng chỉ là giấc mơ thôi.Giờ đây mình chỉ quây quần với 2 đứa con gái và trai.. Mỗi ngày mở mắt nhìn ra chung quanh chỉ thấy nhà và nhà đụng nhau không thở nỗi, mình thèm một chút bóng cây,thèm ngửi mùi thơm nguyệt quế, mà không sao có được vì ngày nào mình cũng chạy đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về không còn mộng mơ gì nữa... buồn chưa ? Thôi thì đọc bài viết của S để thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng một chút và quên đi cái nhọc nhằn chạy đua với công việc ở cái tuổi bóng xế chiều hôm buồn tênh ...


Xuân Mai:

Mai mốt em về
Dường xưa không in bóng
Ngày xanh tàn
Ngày xanh ơi
Mai mốt em về
Ngày xanh đâu
Dòng sông sâu



Dòng sông sâu sóng vỗ bên cầu
Mai mốt em về
Người xưa đâu
Tiếng cười nào theo gió tan mau
Tiếng cười nào còn đâu
quyện hồn em
Quyện hồn em theo tháng năm dài
Quyện hồn em


Nguyễn Thị tê Hát:

Hai tuần nay cả nhà H đi CALI ,lái xe đi nên về hơi ...uể oải không trả lời S liền.H có tới 3 boys,lớn nhất 25,kế 23,út 15.Lủ nhóc active quá kéo mấy ông bà già theo muốn hụt hơi nhưng vui lắm.Denver hình như cũnng nhiếu dân TM ,nhưng rải rác không nối kết nhau..Cuộc sống khắc nghiệt đôi lúc kéo người ta mất hút một khoảng quá khứ..Tụi mình thuộc dạng HOÀI CỔ !!!
BS ơi,bôn ba trôi theo dòng sống ,mấy cái LANH CHANH của H rơi rụng từ từ hết rồi .Bây giờ nhìn lại chỉ là.. an old woman(!!!) với ước mơ bình an ở đoạn đường ...cuối!!
Trong khi H lại thấy BS có tâm hồn thật trẻ và thanh thản dù H vô cùng hiểu đời sống tha hương không ..dể chịu như giấc mơ..H từ lúc ...bỏ phố ly hương(16 năm ) té sấp ngữa dài dài đến méo hết mặt ...Lâu dần quen thành.... LÌ , tập nói WHO CARE như dân Mỹ bên nầy nên mới thấy đở héo đó thôi...H bây giờ lạc quan,chấp nhận và yêu những gì mình đang có ...Hạnh phúc nhỏ nhoi quanh ta là hạnh phúc tuyệt nhất .H nghĩ vậy!!!

Soan Phi:
Oh, thật kì diệu vì bon mình mỗi đúa một nơi , một cảnh đời khác biệt nhưng cuối đời đựoc cơ duyên tìm lại, đến với nhau qua không gian vô tận xa vời ,,..thật qúy giá và hạnh phúc TH ơi..Hãy gác bỏ moi thứ phiền não , đa đoan của cuộc sống để tìm về với nhau nhe TH ..
Soan Phi viết:
Chắc giờ này NA đang say giấc mộng điệp rồi..dang chat voi ban thi chau ngoai lai reo goi nen minh lai bien ngay ..tu 11 gio den gio choi dua vat lon voi 2 nhoc con VN lai Phi luat Tan ...de ghet lam .. bay gio moi vua cho 2 cu cau ngu trua ,minh an vai hot com va lai chat tiep voi ban day...A oi minh thu lam Ct lam nhung kho noi nhung dieu trong thay ma` dau don long ..co cai gi van thoi thuc va dang co manh liet trong trai tim minh .Co' le~la hon dan toc nhieu hon la nhung chu thuyet lan man ..Minh cung mong cho que huong khong con lam than ,chinh chien ...nguoi VN minh luc nao cung ngang cao dau cung the gioi........

Tran Nhat Anh :
Minh thi chi nghi don gian 1 dieu, o noi nao minh cam thay hanh phuc va binh yen thi do la noi minh can . O VN con nhieu te nan va nhieu van de buc xuc cung nhu bat cong, nhung day la que huong cua minh, khg co ky thi chung toc hay song quay cuong theo gio giac, vi the minh cam thay happy khi o lai cho du song o VN thi khg xe hoi nha lau hay thoai mai nhu song o ngoai quoc. Co le tai minh gia va song an phan chang nen cu thay song o dau cung khg bang que nha. Minh cung qua Uc choi may lan, moi lan vai thang va cung co di lam o ben do cho biet voi nguoi ta, nhung ro rang " que huong la chum khe ngot" BS a! di dau cung khg bang ve VN..... do chinh la ly do ma may dua con minh khg chiu o lai MY lap nghiep ... Thoi thi minh nghi tuoi gia tui minh can nhat la suc khoe, vui vay cung con chau do la niem hanh phuc lon nhat doi roi, con CT thi cu bo qua 1 ben.....che do nao hay chinh phu nao cung co mat tot va mat xau, ay the ma nguoi ta hay noi CT la con diem ma hehe....
Thoi chac ban ngu roi, ngu ngon nhe va hay vui voi hanh phuc cua gia dinh nhu bao nguoi mo uoc duoc nhu ban...

Soan Phi:
Cảm ơn những lời khuyên chí tình của bạn , mình cũng đã sống, đã hiểu nhiều
về hai chữ hạnh phúc và chỉ mong mọi người xung quanh cũng được một đời
sống hạnh phúc như mình hiện nay.Ở chân trời góc biển nào mình cũng không
sao quên được " chùm khế ngọt "và hình ảnh của " bóng diều tuổi thơ "...Mong
ước giản dị thế thôi nhưng chắc cũng rất khó khăn và cũng là điều mình đã
trăn trở khôn nguôi.....